Đồng Giáo Thuyết Thính Tứ Cú
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Đồng giáo tức là họp Tam Thừa về Nhất Thừa; Thuyết là đức Phật nói pháp; Thính là Chúng Sinh nghe pháp. Là 4 câu nêu trong Hoa Nghiêm Kinh Sớ quyển 3 nói về sự quan hệ giữa đức Phật Thuyết pháp và Chúng Sinh nghe pháp Nhất Thừa. Đó là:
1. Duy thuyết vô thính (chỉ nói không nghe): Ngoài Chân Tâm Phật không có Chúng Sinh, vì Chân Tâm Chúng Sinh tức là Chân Tâm Phật, cho nên giáo pháp được nói ra chỉ là sự hiển hiện của Phật.
2. Duy thính vô thuyết (chỉ nghe không nói): Ngoài tâm Chúng Sinh không có Phật, vì Chân Tâm Phật tức là Chân Tâm Chúng Sinh, cho nên giáo pháp được nói ra chỉ là do Chúng Sinh tự hiện.
3. Thuyết thính song tồn(nói và nghe cùng tồn tại): Phật và Chúng Sinh cùng tồn tại, Nhân Quả giao thoa nhau; khi Chân Tâm Phật Hiện, không trở ngại sự hiện khởi của Chân Tâm Chúng Sinh, tức cả hai đều hiện.
4. Thuyết thính song tịch (nói, nghe đều vắng lặng): Phật tức là Chúng Sinh nên chẳng phải Phật; Chúng Sinh tức là Phật nên chẳng phải Chúng Sinh; hai bên đoạt hình tướng của nhau, hai vị trí dung hòa ngang nhau, người nói Pháp Không nói, không chỉ bày, người nghe Pháp Không nghe, không có gì để được.
1. Duy thuyết vô thính (chỉ nói không nghe): Ngoài Chân Tâm Phật không có Chúng Sinh, vì Chân Tâm Chúng Sinh tức là Chân Tâm Phật, cho nên giáo pháp được nói ra chỉ là sự hiển hiện của Phật.
2. Duy thính vô thuyết (chỉ nghe không nói): Ngoài tâm Chúng Sinh không có Phật, vì Chân Tâm Phật tức là Chân Tâm Chúng Sinh, cho nên giáo pháp được nói ra chỉ là do Chúng Sinh tự hiện.
3. Thuyết thính song tồn(nói và nghe cùng tồn tại): Phật và Chúng Sinh cùng tồn tại, Nhân Quả giao thoa nhau; khi Chân Tâm Phật Hiện, không trở ngại sự hiện khởi của Chân Tâm Chúng Sinh, tức cả hai đều hiện.
4. Thuyết thính song tịch (nói, nghe đều vắng lặng): Phật tức là Chúng Sinh nên chẳng phải Phật; Chúng Sinh tức là Phật nên chẳng phải Chúng Sinh; hai bên đoạt hình tướng của nhau, hai vị trí dung hòa ngang nhau, người nói Pháp Không nói, không chỉ bày, người nghe Pháp Không nghe, không có gì để được.