Đông Đại Tự

《東大寺》 dōng dà sì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Tōdai-ji: ngôi chùa Tổng Bản Sơn của Hoa Nghiêm Tông Nhật Bản, hiện tọa lạc tại Zasshi-chō (), Nara-shi (), Nara-ken (). Chùa còn có các tên gọi khác như Kim Quang Minh Tứ Thiên Vương Hộ Quốc Chi Tự (), Đại Hoa Nghiêm Tự (), Thành Đại Tự (), Tổng Quốc Phận Tự (), là một trong bảy ngôi chùa lớn của vùng Nam Đô. Hiệu chùa có nghĩa là ngôi chùa lớn nằm ở phía đông kinh đô Bình Thành (). Tên chùa được tìm thấy lần đầu tiên trong phần Đông Đại Tự Tả Kinh Sở Giải Án () ghi tháng 11 năm thứ 9 (747) niên hiệu Thiên Bình () thứ 9 của Chánh Thương Viện Văn Thư () và đôi khi trong văn thư này chùa được gọi là Đông Tự (). Theo Tục Nhật Bản Kỷ (), nhân ghé tham bái Tri Thức Tự () ở tiểu quốc Hà Nội (, Kawauchi) vào tháng 2 năm thứ 12 (748) cùng niên hiệu trên, Thánh Võ Thiên Hoàng (, Shōmu Tennō, tại vị 724-749) thấy tượng Lô Xá Na Phật () tướng hảo Trang Nghiêm, bèn thốt lên rằng: “Trẫm cũng Tạo Tượng này để tôn thờ”; cho nên nhà vua Phát Nguyện tạc tượng Phật. Vào ngày rằm tháng 10 năm thứ 15 cùng niên hiệu trên, dựa trên cơ sở giáo lý của Hoa Nghiêm Kinh (), chiếu chỉ tạo Lập Tượng Đại Phật Lô Xá Na được ban bố. Chiếu chỉ này thể hiện đế quyền vĩ đại trên cơ sở của Chế Độ Luật Lịnh, kêu gọi sự viện trợ của đại chúng quốc dân. Chánh điện chùa thờ đức Phật Tỳ Lô Giá Na (Vairocana Buddha), rất nổi tiếng với Danh HiệuĐại Phật Nại Lương. Vào năm 751 (năm thứ 3 niên hiệu Thiên Bình Thắng Bảo []), Đại Hùng Bảo Điện được hoàn thành, năm sau thì tiến hành lễ Khai Nhãn Cúng Dường tượng Đại Phật, rồi đến năm 754 vị Đường tăng của Trung Hoa là Giám Chơn (, Ganjin) đã thiết lập Giới Đàn Viện tại chùa và đây được xem như là một trong ba Giới Đàn lớn nhất của Nhật Bản. Đến thế kỷ thứ 9, chùa có cả trang viên và Tăng Binh rộng lớn, cho nên uy thế của chùa rất nổi bật. Kể từ khi thành lập cho đến nay, chùa hiện còn một số kiến trúc đường xá Như Pháp Hoa Đường (), Chuyển Hại Môn (), Kinh Khố () và Chánh Thương Viện (), v.v. Chùa hiện tàng trữ các tượng Phật được làm vào thời Đại Thiên Bình, và cổng Nam Đại Môn Nhân Vương thuộc Thời Đại Liêm Thương là do sự hợp tác của Vận Khánh () và Khoái Khánh (). Chánh điện Đại Phật Hiện tồn được trùng tu vào giữa thời Giang Hộ (, Edo, 1600-1868), là kiến trúc làm bằng gỗ lớn nhất Thế Giới.