Động Bất Động Pháp

《動不動法》 dòng bù dòng fǎ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Pháp động và Pháp Không động.
1. Pháp động: Chỉ cho các pháp ở cõi Dục; các pháp cõi Dục là vô thường, luôn luôn khiến cho Chúng Sinh khởi vọng tưởng năm dục.
2. Pháp Bất Động: Chỉ cho các pháp Sắc Giới định và Vô Sắc Giới định. Vì là pháp định nên không lay động. Theo Chú Duy Ma Kinh quyển 5, thọ mệnh của Chúng Sinh ở cõi Sắc và cõi Vô sắc trải qua nhiều số kiếp lâu dài, Ngoại Đạo cho là thường, nên gọi là Bất Động. Kinh Di Giáo (Đại 12, 1112 trung), nói: Tất cả pháp động hay Bất Động trong Thế Gian đều là tướng bại hoại bất an.