Đốn Ngộ

《頓悟》 dùn wù

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: không trãi qua giai đoạn thứ tự, chứng ngộ nhanh chóng và khai mở Tâm Địa; đối nghĩa với Tiệm Ngộ (, chứng ngộ dần dần theo từng giai đoạn). Tác phẩm Đốn Ngộ Nhập Đạo Yếu Môn Luận (, Tục Tạng Kinh Vol. 63, No. 1223) định nghĩa rằng: “Vân hà vi Đốn Ngộ ? Đáp: 'Đốn giả, đốn trừ vọng niệm; ngộ giả, ngộ vô sở đắc' (, Thế nào là Đốn Ngộ ? Đáp: 'Đốn tức là nhanh chóng dứt trừ vọng niệm, ngộ là ngộ cái không đạt được').” Trong Đại Phương Quảng Viên Giác Tu Đa La Liễu Nghĩa Kinh (, Taishō Vol. 17, No. 842) cho biết rằng: “Thị kinh danh vi Đốn Giáo Đại Thừa, Đốn Cơ Chúng Sanh tùng thử khai ngộ (, kinh này có tên gọi là Giáo Lý Đốn Ngộ Đại Thừa, Chúng SanhCăn Cơ Đốn Ngộ từ đây mà khai ngộ).” Như trong Vô Dị Nguyên Lai Thiền Sư Ngữ Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 72, No. 1435) quyển 19, phần Khai Thị Kệ (), bài Thị Tề Bảo Minh Cư Sĩ (), có câu: “Đốn Ngộ tâm nguyên khai Bảo Tạng, tùng tha Phiền Não dữ Bồ Đề, tam xan trà phạn tùy thời quá, vô sự thâm sơn thính điểu đề (, Đốn Ngộ nguồn tâm bày kho báu, từ kia Phiền Não với Bồ Đề, ba bữa trà cơm tùy thời độ, vô sự núi sâu chim hót nghe).” Hay trong Bát Nhã Tâm Kinh Chú Giải (, Tục Tạng Kinh Vol. 26, No. 573) lại có đoạn rằng: “Thân kiến Bản Lai Diện Mục, Đốn Ngộ Vô Sanh, tiện đăng Bỉ Ngạn, nhất đắc vĩnh đắc, nhất ngộ vĩnh ngộ, cánh bất phục sanh, Luân Hồi vĩnh tức, Sanh Tử vĩnh đoạn (便, thấy rõ mặt mũi xưa nay, Đốn Ngộ Vô Sanh, bèn lên bờ kia, đx chứng mãi chứng, đã ngộ mãi ngộ, lại không sanh nữa, Luân Hồi chấm dứt, Sanh Tử mãi đoạn).”