Độc Nhất Thiện

《獨一善》 dú yī shàn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Theo sự giải thích trong Pháp Hoa Văn Cú quyển 3, thì Độc Nhất Thiện là pháp thuần Nhất Không xen lẫn, do đức Phật nói riêng cho hàng Bồ Tát. Là một trong Thất thiện. Trong phẩm Tam thiện của luận Thành thực, pháp này được gọi là Độc pháp. (xt. Thất Thiện).