Đoạn Nhục
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: Màôsa-bhakwaịa-vinivftta. Tuyệt đối cấm ăn thịt. Theo luật của Tiểu Thừa, tỉ khưu được ăn 3 thứ thịt: không thấy, không nghe và không ngờ. Tức là không trông thấy con vật bị giết, không nghe tiếng con vật kêu khi bị giết và không ngờ rằng con vật ấy bị giết là vì mình. Nhưng trong các Kinh Điển Đại Thừa như kinh Phạm võng, kinh Niết Bàn, kinh Lăng già v.v... đều lấy tâm Đại Bi làm chính nên cấm chỉ tất cả việc ăn thịt trong bất kì trường hợp nào. Kinh Đại Bát Niết Bàn (bản Bắc) quyển 4 (Đại 12, 386 thượng), nói: Thiện nam tử! Bắt đầu từ nay không cho phép Đệ Tử Thanh Văn ăn thịt. Nếu nhận món thịt do Tín Đồ Bố Thí thì khi ăn nên Quán Tưởng như ăn thịt con mình. Ngài Ca Diếp lại Bạch Phật rằng: Bạch đức Thế Tôn! Tại sao Như Lai không cho phép ăn thịt? Thiện nam tử! Người ăn thịt là người dứt hạt giống đại từ. Ngài Ca Diếp lại hỏi: Bạch đức Thế Tôn! Tại sao trước kia cho phép các tỉ khưu ăn 3 loại Tịnh Nhục? Này Ca Diếp! Ba thứ Tịnh Nhục ấy là tùy theo việc mà tạm chế định. [X. kinh Phạm võng Q.hạ]. (xt. Tố Thực, Sát Sinh).