Đoạn Đoạn

《斷斷》 duàn duàn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một trong 4 chính cần. Nghĩa là đoạn trừ các điều ác đã sinh, nếu chúng lại sinh thì phải Nỗ Lực tu hành để đoạn trừ tiếp. Vì đoạn rồi lại đoạn tiếp nên gọi là Đoạn Đoạn. [X. kinh Tạp a hàm Q. 31.; luận Đại tì Bà Sa Q. 141.]. (xt. Tứ Chính Cần).