Đồ Hôi Ngoại Đạo

《塗灰外道》 tú huī wài dào

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Đồ khôi, Phạm: Bhasman. Cũng gọi Khôi đồ Ngoại Đạo, Thú chủ Ngoại Đạo (Phạm: Pàzupata), Ngưu chủ Ngoại Đạo. Phái Ngoại Đạo này tu Khổ Hạnh để Cầu Sinh lên cõi trời, thường lấy tro bôi (đồ khôi) lên khắp mình. Là một trong các Ngoại Đạo của Ấn Độ đời xưa. Phái này thờ trời Đại Tự tại (Phạm: Mahezvara), cho trời này là thần sáng tạo ra muôn vật. Họ bôi tro lên toàn thân, uống nước nấu với vỏ trấu, giữ các giới bò, chó, gà, chim v.v..., giết dê cúng trời Đại Tự tại, cho rằng đó là nhân của sự giải thoát. Trời Đại Tự tại còn được gọi là Thú chủ (chủ của loài thú), phái Ngoại Đạo này học pháp của trời Đại Tự tại nên cũng gọi là Thú chủ Ngoại Đạo, Ngưu chủ Ngoại Đạo. [X. kinh Niết Bàn Q. 16. (bản Bắc); Hoa Nghiêm Kinh tùy sớ diễn nghĩa sao Q. 13.; Câu xá luận quang kí Q. 9.].