Đinh Phúc Bảo
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
(1874 - 1952) Người Vô tích, tỉnh Giang tô, tự Trọng hựu, hiệu Trù ẩn Cư Sĩ. Ông thông minh từ thủa nhỏ, thông suốt kinh sử, hiểu biết cả văn hóa Trung Quốc và Tây phương, giỏi toán số, y học, từ chương, khảo cứ, thạo tiếng Nhật. Ông từng làm giáo sư Đại học và Dịch học quán tại kinh đô. Năm 36 tuổi, ông sang Nhật bản khảo sát về y học, sau ông làm nghề thuốc và sáng lập Y học thư cục ở Thượng hải. Năm hơn 40 tuổi ông mới hướng về Phật Pháp, bỏ hết sở học ngày trước. Những soạn thuật của ông được chia làm 4 loại tùng thư: Y học, Văn học, Tiến đức, Phật Học. Trong đó, đặc sắc của Phật Học tùng thư là nhằm khơi mở lòng tin của mọi người về Nhân Quả ba đời và Luân Hồi sáu ngả mà phát tâm học Phật. Ông đã lần lượt xuất bản: - Nhất Thiết Kinh Âm Nghĩa đề yếu. - Phật Kinh tinh hoa lục tiên chú. - Lục tổ Đàn Kinh tiên chú. - Tâm kinh tiên chú. - Lục Đạo Luân Hồi lục. - Phật Học chỉ nam. - Phật Học khởi tín luận. - Phiên Dịch Danh Nghĩa Tập tân biên. - Nhất Thiết Kinh Âm Nghĩa hối biên. - Phật Học Đại từ điển. Ông bắt đầu biên soạn bộ Phật Học Đại từ điển này vào năm 1912 và hoàn thành năm 1922, đây là một cống hiến lớn lao của ông đối với Phật giáo.