Định Kiêm

《定兼》 dìng jiān

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Jōken, 1106-1184: vị Học Tăng của Chơn Ngôn Tông Nhật Bản, sống vào khoảng cuối thời Bình An, Kiểm Hiệu đời thứ 28 của Cao Dã Sơn, húy là Định Kiêm (), thông xưng là Đại Nạp Ngôn Luật Sư (), tự là Hồi Tâm (), xuất thân vùng Vũ Trí (), Đại Hòa (, thuộc Nara-ken []). Ông thọ phép Quán Đảnh với Hành Nghiêm () của Lý Tánh Viện ()Đề Hồ Tự (, Daigo-ji). Sau đó, ông lên Cao Dã Sơn, Nhập Môn thọ pháp với Kiêm Hiền () ở Bắc Thất Viện (); được Giáo Giác () ở Chánh Trí Viện () nhận ra được tư chất của ông nên vị này nhường lại Chánh Trí Viện cho ông trú trì; từ đó ông giáo dưỡng rất nhiều Học Đồ. Năm 1179, ông làm Kiểm Hiệu của Cao Dã Sơn, và tại vị trong vòng 5 năm thì từ chức.