Định Dự

《定譽》 dìng yù

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Jōyo, 958-1047: vị tăng của Chơn Ngôn Tông Nhật Bản, sống vào giữa thời Bình An, húy là Định Dự (), thường gọi là Kỳ Thân Thượng Nhân (), Trì Kinh Thượng Nhân (), Thụy Hiệu Thường Chiếu (); xuất thân vùng Nam Bổn (), Đại Hòa (, Yamato), họ Hà Tỉnh (). Năm 13 tuổi, ông vào tu ở Hưng Phước Tự (, Kōfuku-ji), học về Pháp Tướng; sau đó theo hầu Chơn Hưng (, Shinkō)Tử Đảo Tự (, Koshima-dera) và thọ phép Quán Đảnh từ Tiên Cứu (). Sau khi song thân qua đời, ông chuyên tâm trì tụng Kinh Pháp Hoa để cầu nguyện cho song thân được Siêu Độ; vì vậy ông có tên gọi là Kỳ Thân, Trì Kinh. Vào năm 1016, thể theo điềm báo mộng Quan Âm ở Trường Cốc Tự (, Hase-dera), biết được song thân mình đã được siêu thăng lên cõi Tịnh Độ Cao Dã Sơn, ông lên núi và hành lễ cúng dường tại đây. Ông thề nguyện nơi Miếu Không Hải và tận lực giúp sức với Kiểm Hiệu Phong Cảo (), Hành Minh () cũng như Nhân Hải () của Đông Tự (, Tō-ji) để phục hưng Sơn Môn.