Địch Luận Giả
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Là Cơ Quan Dịch Kinh do nhà nước thiết lập ở chùa Thái bình Hưng quốc tại kinh đô Khai phong của nhà Bắc Tống. Cũng gọi Truyền Pháp viện. Viện này được thành lập vào năm Thái bình hưng quốc thứ 5 (980) đời vua Tống Thái tông. Công việc Phiên Dịch kinh Phật ở Trung Quốc bắt đầu vào thời Hậu Hán, phần nhiều được các bậc Đế vương bảo hộ. Năm Đại nghiệp thứ 2 (606) đời Tùy, Dạng đế đặt quán Dịch Kinh ở vườn Thượng lâm tại Lạc Dương và sai Học Sĩ Phiên Dịch là Ngạn Tông ở đó trông coi. Năm Trinh quán 22 (648) đời Đường, vua Thái tông lập viện Dịch Kinh ở phía tây bắc chùa Đại từ ân để làm Dịch trường cho ngài Huyền Trang. Đến thời Thái tông nhà Tống, ngài Pháp Thiên dịch các kinh Thánh vô lượng thọ, Thất Phật tán v.v... quan địa phương dâng lên, vua xem hết sức vui mừng, bèn ra lệnh kiến thiết viện Dịch Kinh rồi mời các ngài Thiên tức tai, Pháp Thiên, Thí Hộ v.v... ở đó Dịch Kinh. Phật Tổ Thống Kỉ quyển 43 cho biết, năm Thái bình hưng quốc thứ 8, viện Dịch Kinh được đổi tên là viện Truyền Pháp, rồi lại làm viện Ấn kinh ở mé tây viện Truyền Pháp. Viện Dịch Kinh được tổ chức hoàn bị, đặt ra chín chức vị gọi là Dịch trường cửu vị, đó là: Dịch chủ, Chứng Nghĩa, Chứng văn, Thư tự Phạm Học Tăng, Bút Thụ, Xuyết văn, Tham dịch, San định và Nhuận văn. Viện này là trung tâm Dịch Kinh của thời Bắc Tống, những kinh dịch ở đây đều được ghi trong Đại Trung Tường Phù Pháp Bảo Lục, Cảnh hựu tân tu Pháp Bảo lục, tất cả hơn 100 bộ. Công tác Dịch Kinh ở thời Bắc Tống từ năm Cảnh hựu trở về sau thiếu tư liệu, chỉ được biết có các ngài Trí Cát Tường, Kim Tổng Trì, Nhất xứng, Chiêu đức, Tuệ tuân v.v... Dịch Kinh ở viện này. [X. Thích Thị Kê Cổ Lược Q. 4.; Phật Tổ Lịch Đại Thông Tải Q. 18.; Tống Hội Yếu Đạo thích điều; Truyền Pháp viện bi minh].