Đệ Thất Tiên

《第七仙》 dì qī xiān

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Vị tiên thứ
7. Một trong những Biệt Hiệu của Phật Thích Ca. Đức Thích Ca là vị Phật thứ 7 trong 7 đức Phật Quá Khứ. Vì Ngài có đức sống lâu không già nên được tọi là Đệ Thất Tiên. Kinh Hoa nghiêm (bản 80 quyển) quyển 12 (Đại 10, 58 hạ), nói: Đức Như Lai ở trong 4 thiên hạ hoặc được gọi là Nhất Thiết Thành, là Viên Mãn Nguyệt, là Sư Tử Hống, là Thích Ca Mâu Ni, là Đệ Thất Tiên. [X. kinh Tăng nhất a hàm Q,1].