Đào Uyên Minh

《陶淵明》 táo yuān míng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

365-427: thi nhân nhà Đông Tấn của thời đại Lục Triều, tên là Tiềm () hay Uyên Minh (), tự Nguyên Lượng (), nhụ là Tĩnh Tiết (), xuất thân vùng Giang Tây (西). Ông sanh ra trong một gia đình quý tộc hạ cấp, lại gặp nhiều trắc trở trên con đường thăng quan tiến chức, nên cuối cùng ông làm bài phú Quy Khứ Lai Từ () theo lịnh của Huyện Bành Trạch và lui về ẩn cư, vui thú điền viên tại cố hương mình. Thi văn ông rất bình dị, ca ngợi tâm tư của kẻ ẩn dật và cuộc sống điền viên. Ông lập ra một trường phái riêng mà cho đến thời nhà Đường thì có nhiều thi hào đã theo như Vương Duy (), Mạnh Hạo Nhiên (), v.v. Tán văn của ông có Ngũ Liễu Tiên Sanh Truyện (), Đào Hoa Nguyên Ký (), v.v.