Đạo Viện Tập Yếu
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Gồm 3 quyển, do ngài Triều quýnh soạn vào đời Tống, là tập tùy bút có liên quan đến giáo lí Phật giáo. Tác phẩm này vốn tên là Đạo viện tập, 15 quyển, đến khoảng năm Nguyên hựu (1086 - 1093), Vương cổ biên soạn lại làm 3 quyển và đổi tên là Đạo Viện Tập Yếu. Nội dung gồm 109 điều mục biên tập các pháp tu hành được trình bày bằng những đoạn văn ngắn và các bài thơ. Phần cuối có thơ của Phan hựu và Thiền uyên Triều công biệt lục của Lí thục. Sách tuy có nhiều điều mục và sắp xếp không có hệ thống, nhưng đã nêu rõ được những điểm then chốt của giáo lí mầu nhiệm trong đạo Phật, đồng thời, trình bày phương pháp tu hành có thể giúp người ta đạt đến cảnh giới Cứu Cánh. Như nói cảnh giới của tâm, vô niệm, Tam Muội và Thiền; lại còn dẫn dụng các kinh Bát Nhã, Hoa nghiêm, Viên Giác, Lăng già cũng như căn cứ vào quan điểm của ngài Khuê Phong Tông Mật đời Đường mà chủ trương Giáo, Thiền một mối. Không những thế, vì chịu ảnh hưởng sự hưng thịnh của Thiền Tông và xu Thế Phát triển của Đạo Giáo ở cuối đời Đường Đầu đời Tống, cho nên Tác Giả sách này còn nhấn mạnh đến tư tưởng dung hợp giữa Phật giáo và Đạo Giáo. Do đó, có thể nói, sách này là tiêu biểu cho tư tưởng giới ở đời Tống. Về sau, Thiền tăng và Đạo sĩ đều ham đọc sách này. [X. Quận trai độc thư chí Q. 10.; Tống sử Q. 305.; Tứ Khố Toàn Thư tổng mục Q. 145.; Trung Quốc Phật giáo sử tịch khái luận (Trần viên)].