Đạo Giáo Nghĩa Xu

《道教義樞》 dào jiào yì shū

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Gồm 10 quyển, do đạo sĩ Thanh khê Mạnh an bài biên soạn, thu trong Đạo Tạng Thái bình bộ, tập 762. Đây là bộ sách tập đại thành giáo lí của Đạo Giáo. Nội dung: - Quyển 1: Nói về nghĩa Đạo Đức, Pháp Thân, Tam Bảo, các nghiệp. - Quyển 2: Nói về nghĩa 3 động, 7 bộ, 12 bộ. - Quyển 3: Nói về nghĩa lưỡng bán, đạo ý, Thập Thiện, Nhân Quả. - Quyển 4: Nói về nghĩa ngũ ấm, lục tình, Tam Nghiệp, Thập Ác. - Quyển 5: Nói về nghĩa tam nhất, nhị quán, Tam Thừa. - Quyển 6: Nói về nghĩa Lục Thông, tứ đạt, Lục Độ, tứ đẳng. - Quyển 7: Nói về nghĩa Tam Giới, ngũ đạo, hỗn nguyên. - Quyển 8: Nói về nghĩa giáo lí, Cảnh Trí, tự nhiên, đạo tính. - Quyển 9: Nói về nghĩa Phúc Điền, Tịnh Độ, Tam Thế, Ngũ Trược. - Quyển 10: Nói về nghĩa động tịch, Cảm Ứng, hữu vô, giả thực. Về người soạn bộ sách này, có thuyết cho là do người đời sau ngụy soạn rồi mạo danh soạn giả là Mạnh an bài thôi. Người ta biết được điều này là vì trong sách thường trích dẫn các kinh giả ở đời Tùy (ví dụ như kinh Hải không, kinh Bản Tế v.v...) để chứng minh. Tuy nhiên, sách này đã có ảnh hưởng rất lớn đối với việc phát triển của Đạo Giáo và Phật giáo từ đời Trung Đường trở về sau.