Đạo Đức Kinh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Có 2 Thiên Thượng, Hạ gồm 81 chương, tác phẩm quan trọng của Đạo gia thời Tiên Tần, Kinh Điển chủ yếu của Đạo Giáo. Tương truyền do Lão đam, người nước Sở, soạn vào thời Xuân Thu. Chữ Đạo ở đây được lấy từ câu Đạo khả đạo (Thượng thiên) và chữ Đức rút từ câu Thượng đức bất đức (Hạ thiên). Văn kinh ngắn gọn trong sáng, chỉ có hơn 5.000 lời, nhưng chứa đựng tư tưởng cao siêu thâm thúy, nên có người cho học thuyết của Lão Tử là bắt đầu của Hình nhi thượng học của Trung Quốc. Lão Tử cho rằng muôn vật trong vũ trụ đều bắt nguồn từ Đạo, mà Đạo thì vốn tự nhiên. Đại đạo vận Hành Không ngừng, nhưng chắc chắn sẽ lại trở về chỗ ban đầu. Về phương diện chính trị, Lão Tử chủ trương Vô Vi, cho rằng Đạo thường không làm mà làm tất cả, ông vua mà giữ được Đạo thì muôn vật sẽ tự hóa. Tức là ứng dụng chính sách Vô Vi tiêu cực để đạt đến mục đích vô bất vi tích cực. Như trên đã nói, Đạo Giáo rất xem trọng Đạo Đức Kinh, tôn Lão đam là Giáo chủ, lấy Đạo làm Tín Ngưỡng căn bản và là cơ sở lí luận. Trong tạng kinh của Đạo Giáo có tới hơn 50 loại sách chú thích về Đạo Đức Kinh, đã đứng về nhiều phương diện như triết học lí luận, âm dương biến hóa, nội đan ngoại đan, tu thân trị quốc, dịch tượng thuật số v.v... để thuyết Minh Giáo nghĩa của Đạo Giáo.