Đạo Chiêu

《道昭》 dào zhāo

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Dōshō, 629-700: vị tăng ở Nguyên Hưng Tự (, Gankō-ji, tức Pháp Hưng Tự [, Hōkō-ji]) thuộc Thời Đại Phi Điểu, Tổ Sư khai sáng ra Pháp Tướng Tông Nhật Bản, xuất thân vùng Đơn Tỷ (, Tajihi), Hà Nội (, Kawachi); con của Thuyền Liên Huệ Thích (). Năm 653, ông nhập Đường cầu pháp, học Pháp Tướng, Duy Thức với Huyền Trang (), rồi học Thiền yếu với Huệ Mãn (滿). Khoảng năm 660, ông trở về nước, kiến lập Thiền ViệnNguyên Hưng Tự, an trí các kinh luận thỉnh từ Trung Quốc về và bắt đầu hoằng truyền giáo nghĩa Pháp Tướng Tông. Đến cuối đời, ông đi tuần du khắp các nơi, làm những việc xã hội như bắt cầu đường, v.v. Vào năm 698, ông làm Chủ Sám buổi Lễ Khai Nhãn tượng Phật ở Dược Sư Tự (, Yakushi-ji) và được bổ nhiệm làm chức Đại Tăng Đô (). Theo di mệnh của ông để lại, sau khi chết thi hài của ông được hỏa táng. Đây là trường hợp hỏa táng đầu tiên trong lịch sử Nhật.