Đăng Quang Phạm Chí

《燈光梵志》 dēng guāng fàn zhì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Diễm quang học chí. Tên của vị Phạm Chí, tiền thân của đức Thích tôn. Cứ theo Chỉ Quán phụ hành truyền hoằng quyết quyển 2 phần 4 chép, thì Phạm Chí Đăng quang tu hạnh Cát Tường trong rừng sâu, ròng rã 420 năm. Sau ngài đến nước Ma Kiệt Đà, lúc ấy có cô gái con nhà thợ gốm, thấy dung mạo của ngài đẹp đẽ Trang Nghiêm liền sinh lòng yêu thương và tỏ tình muốn được gần gũi, Đăng quang từ chối; cô gái nói nếu không được toại nguyện thì nàng tự sát. Phạm Chí tự nghĩ: Ta phải luôn giữ giới, nếu không thì chẳng phải Cát Tường, rồi ngài bỏ đi. Nhưng vừa đi được 7 bước thì ngài Sinh Khởi tâm từ bi, thà mình vào Địa Ngục chứ không để người ta chết vì mình. Nghĩ thế rồi ngài liền chiều theo ý của cô gái. Sau đó ngài Hoàn Tục, nhưng vẫn siêng tu Phạm Hạnh, khi mệnh chung được sinh lên cõi trời Phạm Thiên. [X. kinh Tuệ thượng Bồ Tát vấn Đại thiện quyền Q.thượng].