Đàn Hoằng Kị

《檀弘忌》 tán hóng jì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Tiền chí kị. Cúng tuần thất thứ 6 cho người chết. [X. Chư Hồi Hướng thanh qui Q. 4. Truy kị danh số Thứ Đệ].