Đàm Thuỷ

《曇始》 tán shǐ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Vị tăng ở thời đại Lưu Tống cuối đời Đông Tấn, người Quan trung (Thiểm tây) hiệu Bạch Túc Hòa Thượng, năm sinh năm mất không rõ. Sau khi Xuất Gia. sư thường hiển hiện Thần Thông. Vào cuối năm Thái nguyên (376- 396), sư mang vài chục bộ Kinh và Luật đến nước Cao cú li (bán đảo Liêu đông) để hoằng dương giáo pháp. Đây là lần đầu tiên nước Cao cú li được biết đến đạo Phật. Đầu năm Nghĩa hi (405 - 418), sư trở về Quan trung. Cuối đời Đông Tấn, giặc Hung nô xâm nhập Trung Quốc, giết hại Sa Môn, chúng dùng dao chém sư nhưng sư không bị tổn thương. Sau đó, sư dời Trường an đến ở Bình thành. Không bao lâu lại gặp Pháp nạn Thái vũ đế nhà Bắc Ngụy phế Phật; nhà vua tự tay chém sư, nhưng sư không chết. Vì sợ Thần Thông của sư nên Thái vũ đế rất hối hận về tội diệt Phật của ông ta. [X. Lương Cao Tăng Truyện Q. 10.].