Đàm Ma La

《曇摩羅》 tán mó luó

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Vị Sa Môn nước Ô trường, Tây vực. Cũng gọi Tăng Già la. Sư thông minh lanh lợi, hiểu suốt Phật Pháp. Sư đến Trung Quốc vào khoảng năm Gia Bình (249 - 253) đời Bắc Ngụy; không bao lâu sư đã thông thạo tiếng Trung Quốc và viết chữ Lệ. Sư nghiêm trì giới luật, tu Hành Khổ hạnh nên mọi người đều kính trọng khâm phục. Sư làm chùa Pháp Vân ở phía tây thành Lạc Dương. Sư còn chuyên cả mật pháp Chú Thuật, Linh Nghiệm không ai sánh kịp. Sư có thể Chú Nguyện cho cây khô mọc ra cành lá, Chú Nguyện khiến người biến thành lừa, ngựa, ai thấy cũng kinh sợ. [X. Lạc Dương Già Lam Kí Q. 4.].