Đại Thừa Nghĩa Chương

《大乘義章》 dà chéng yì zhāng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

c: Ta-ch'êng-i-chang, Jātaka: Daijōgishō: 26 quyển hiện tồn, Taishō 44, 465, No. 1851, do Huệ Viễn (, 523-592) nhà Tùy soạn. Đây là bộ từ điển giải thích các Thuật Ngữ Phật Giáo do Huệ ViễnTịnh Ảnh Tự () thuộc Địa Luận Tông () đã tích lũy những tri thức về các giáo học của Tỳ Đàm, Thành Thật, Nhiếp Luận, Địa Luận, Tam Luận, v.v., và biên soạn thành. Tất cả có 26 quyển, nhưng 20 quyển trừ Tạp Pháp Tụ () ra được thâu lục vào Đại Chánh Tạng (, Taishō). Bộ này được chia thành Giáo Pháp Tụ (), Nghĩa Pháp Tụ (), Nhiễm Pháp Tụ (), Tịnh Pháp Tụ (); mỗi phần như vậy có giải thích về Pháp Số (như Nhị Đế [], Tam Giải Thoát Môn [], Tứ Duyên [], Bát Thức [], v.v.). Giáo học của thư tịch này là giáo học thâu tập toàn bộ Phật Giáo Trung Quốc từ xưa đến nay. Nó được xem như là sự tổng hợp giáo học Duy Thức của Chơn Đế (Sanskrit: Paramārtha, , 499-569)Đại Thừa Khởi Tín Luận ().