Đại Tập Bộ

《大集部》 dà jí bù

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một trong năm bộ lớn của kinh Đại Thừa được phân loại và sắp xếp trong tạng kinh, tức là kinh Đại Phương Đẳng đại tập và tất cả Kinh Điển thuộc bộ loại này. Về số bộ và quyển, Khai Nguyên Thích Giáo Lục quyển 11 liệt kê từ kinh Đại Phương Đẳng đại tập trở xuống gồm 24 bộ, 142 quyển; Trinh nguyên tân định Thích Giáo Mục Lục quyển 20 thì thêm vào Địa Tạng Bồ Tát vấn Pháp Thân tán, Đại Hư Không Tạng Bồ Tát Niệm Tụng pháp v.v... do ngài Bất Không dịch gồm 3 bộ, 10 quyển nữa mà thành là 217 bộ, 152 quyển; Đại Tạng Kinh Cương Mục Chỉ Yếu Lục quyển 3 thì liệt kê 212 bộ, 152 quyển. Còn trong Đại Tạng Kinh hiện nay, thì bản đời Tống thu chép 24 bộ, 141 quyển; bản đời Nguyên thu chép 24 bộ, 139 quyển; bản Cao li thu chép 27 bộ, 152 quyển; Vạn chính tạng kinh thu chép 25 bộ, 151 quyển, Đại chính tân tu Đại Tạng Kinh thu chép 28 bộ, 184 quyển. Danh từ Đại Tập Bộ là do Khai Nguyên Thích Giáo Lục đặt định, nhưng, trong Duyệt Tạng Tri Tân, ngài Trí húc đời Minh đổi lại là Phương Đẳng Bộ và thêm vào hai bộ nữa là Bảo tích, Đại tập. [X. Đại minh Tam Tạng Thánh Giáo (Bắc tạng) Mục Lục Q. 1.; Đại Tạng Thánh Giáo Pháp Bảo Tiêu Mục Q. 2.; Duyên sơn Tam Đại tạng tổng Mục Lục].