Đại Nguyên Soái Minh Vương

《大元帥明王》 dà yuán shuài míng wáng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm:Àỉavaka. Dịch âm: A tra bà câu, A tra bạc câu. Một trong 16 đại tướng Dược Xoa. Cũng gọi Thái nguyên súy Minh Vương. Quỉ thần đại tướng, Khoáng Dã Thần. Vị thần giữ gìn che chở Chúng Sanh và đất nước bằng cách tiêu trừ các tai nạn như: Thú dữ, bão lụt, hỏa hoạn, chiến tranh, v.v... Hình Tượng của vị thần này mầu xanh thẫm, có bốn mặt tám tay, ba mặt phía trái, phía phải và trên đỉnh đầu mỗi mặt có ba mắt, trong tám tay, tay thứ ba bên trái, bên phải bắt ấn cúng dường, sáu tay còn lại lần lượt cầm các khí cụ như: Bánh xe, cây giáo, vòng dây, bạt chiết la, gậy, dao v.v... Vị tăng Nhật bản tên là Thường Hiểu đến Trung Quốc vào đời Đường, sau khi nhận pháp nơi ngài Nguyên Chiếu ở chùa Hoa lâm, trở về Nhật bản truyền bá, làm phép Bí Mật Trấn Hộ Quốc Gia, gọi là Đại nguyên súy pháp, rất được các nhà Thai Mật Nhật Bản Tôn trọng. Lại ngôi Tốt Đổ Ba (tháp) nằm về mạn đông đền thờ trời Na la diên, cách Sông Hằng hơn 30 km về phía bắc, tương truyền là dấu tích của nơi đức Phật đã hàng phục Đại nguyên súy Minh Vương. [X. kinh A tra bà câu quỉ thần đại tướng thướng Phật Đà La Ni; A tra bạc câu nguyên súy đại tướng thướng Phật Đà La Ni kinh tu Hành Nghi quĩ Q.thượng, Q.trung; Đại Đường Tây Vực Kí Q. 7.].