Đại Lực

《大力》 dà lì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có mấy nghĩa khác nhau. (1) Chỉ cho sức mạnh của Đại Tự nhiên. Như trong bài Trường Ca Hành () của Lý Bạch (, 701-762) nhà Đường có câu: “Đại Lực vận thiên địa (, Đại Lực vận hành trời đất).” (2) Chỉ sức mạnh vô cùng to lớn. (3) Tôn xưng của đức Phật, chỉ cho đấng có sức mạnh tâm linh trí tuệ to lớn, có thể đoạn tận Phiền Não, Vô Minh. Như trong Phật Thuyết Đại Thừa Bồ Tát Tạng Chánh Pháp Kinh (, Taishō Vol. 11, No. 316) quyển 26 có đoạn: “Ư kỳ chánh pháp bất nhạo thân cận, thiết kiến hữu nhân ư chư khế kinh, nhi sanh Cung Kính tôn trọng cúng dường, hữu Đại Lực năng chủng chủng xưng tán (, đối với chánh pháp của vị ấy không muốn gần gủi, như thấy có người đối với các khế kinh, mà sanh Cung Kính tôn trọng cúng dường, có năng lực lớn có thể xưng tán các loại).” Hay trong Thích Thiền Ba La Mật Thứ Đệ Pháp Môn (, Taishō Vol. 46, No. 1916) quyển 10 có câu: “Lợi Căn Thanh Văn cụ thử lục pháp Phát Chân Vô Lậu, tức thành Bất Hoại Pháp Đại Lực A La Hán (, Thanh Văn Lợi Căn có đủ sáu pháp Phát Chân Vô Lậu này, tức thành A La Hán có năng lực lớn không hoại pháp).”