Đại Chính Giác Tự
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Chùa tọa lạc ở ngoài cửa Tây trực, thành phố Bắc bình. Chùa vốn có tên là Chân Giác Tự, tục gọi là Ngũ Tháp Tự (chùa Năm tháp). Khoảng năm Vĩnh lạc (1403 - 1424) đời Minh, ngài Ban địch đạt (Phạm: Paịđita) đến Trung Quốc dâng cúng năm pho tượng Phật bằng vàng và kiểu mẫu tòa báu Kim Cương, vua Thành tổ nhà Minh phong ngài làm Đại Quốc Sư, ban cho ấn vàng và xây dựng ngôi chùa này thỉnh ngài trụ trì. Năm Thành hóa thứ 9 (1473), vua Hiến tông căn cứ vào mẫu tòa báu Kim Cương do ngài Ban địch đạt dâng cúng mà kiến tạo tòa tháp theo kiểu Trung Ấn Độ, gọi là Đại Chính Giác tháp, hoặc Kim Cương bảo tọa tháp. Toàn chùa do năm tòa Bảo Tháp cấu thành, cho nên cũng gọi là Ngũ Tháp Tự. Vào cuối đời Thanh xảy ra biến cố Nghĩa hòa đoàn (1900), phần lớn chùa tháp đã bị thiêu hủy. Thêm vào đó, năm Dân quốc 16 (1927) lại bị bọn quân phiệt cướp phá, tổn thất rất nặng nề, nay chỉ còn tháp mà thôi. Toàn bộ tháp được xây bằng đá Đại lí mầu trắng, nằm trên đài vuông năm tầng có lan can bao quanh và dưới đài là một nền cao. Kiểu năm ngôi tháp này cũng giống Đại Tháp ở Phật Đà già da (Phạm:Buddha-gayà, nơi đức Phật thành Chính Giác) mà đã do Tín Đồ Phật giáo Miến điện sửa chữa lại vào đầu thế kỉ XIV, nhưng ngọn tháp ở chính giữa thấp hơn, nên đã tạo thành cảnh quan khác xa với Đại Tháp.