Đại Châu Huệ Hải

《大珠慧海》 dà zhū huì hǎi

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Daiju Ekai, ?-?: vị tăng dưới thời nhà Đường, xuất thân Kiến Châu (, Phúc Kiến), người đời thường gọi là Đại Châu Hòa Thượng (). Ông theo Xuất Gia với Đạo Trí Pháp Sư ()Đại Vân Tự () vùng Việt Châu (, Thiệu Hưng, Triết Giang), ban đầu chuyên học kinh luận, có chỗ sở ngộ; sau đi tham vấn các nơi, đến yết kiến Mã Tổ Đạo Nhất () và ngộ được bản tánh của mình, nên theo hầu vị này 6 năm. Ông soạn cuốn Đốn Ngộ Nhập Đạo Yếu Môn Luận () 1 quyển, đem trình cho Mã Tổ xem, nhân đó Mã Tổ bảo rằng: “Việt Châu hữu đại châu, viên minh quang thấu, Tự Tại Vô Già chướng (, Chốn Việt Châu có viên ngọc lớn, ánh sáng tròn đầy thấu suốt, Tự Tại không có gì chướng ngại).” Từ đó, ông có tên Đại Châu (). Sau khi Ngộ Đạo, ông trở về Việt Châu xiển dương giáo pháp.