Đả Địa

《打地》 dǎ dì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Tachi, ?-?: nhân vật sống dưới thời nhà Đường, pháp từ của Mã Tổ Đạo Nhất (). Sau khi đắc pháp, ông đến ẩn cư tại Hân Châu (, Tỉnh Sơn Đông). Mỗi khi có người tu hành đến hỏi chuyện liên quan đến Phật Pháp, ông thường lấy cây gậy đánh xuống đất, nên sau này người đời mới gọi ông là Hòa Thượng Đả Địa.