Diêm Tâm
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Bữa ăn sáng (Tiểu Thực) trong Thiền Lâm. Cứ theo Thiền Lâm Tượng Khí Tiên ẩm đạm môn nói, thì Điểm Tâm là điểm vào tâm không (trống rỗng), nghĩa là lấy thức ăn điểm vào bụng trống rỗng. Danh từ Điểm Tâm đã có từ đời Đường bên Trung Quốc, thông thường chỉ cho bữa ăn lót dạ. Thiền Sư Đức Sơn Tuyên Giám đời Đường, khi chưa Ngộ Đạo, một hôm ngài vào quán bán thức ăn Điểm Tâm, Bà Già bán quán hỏi (Vạn tục 148, 140 thượng): Kinh Kim Cương nói: Tâm Quá Khứ chẳng thể được, tâm hiện tại chẳng thể được, tâm vị lai chẳng thể được. Vậy chẳng hay Thượng tọa muốn Điểm Tâm nào!. Câu chuyện Điểm Tâm này đã trở thành Công Án nổi tiếng Đức Sơn Tam Thế Tâm Bất Khả Đắc được truyền tụng từ nghìn xưa. [X. Thiền Uyển Mông Cầu Q.hạ; Sắc tu Bách trượng thanh qui Q.thượng Chúc li chương, Trụ trì chương; Bích Nham Lục tắc 4; Năng cải trai mạn lục].