Dị Thục Chướng

《異熟障》 yì shú zhàng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Vipàkàvaraịa. Chỉ Quả Báo của Chúng Sinh do Nghiệp Nhân Phiền Não ở đời Quá Khứ mà chiêu cảm các đường Địa Ngục, quỉ đói, Súc Sinh ở đời này. Cũng gọi Báo chướng, Quả Báo chướng. Là một trong ba chướng, một trong bốn chướng. Ngoài ra, cũng có các Chúng Sinh nhờ Quả Báo tốt được sinh vào cõi người, hoặc châu Bắc câu lô và cõi trời Vô tưởng v.v... nhưng suốt đời không được nghe Phật Pháp và tu trì, do đó mà chướng ngại Thánh ĐạoThiện Căn gia hành, cho nên cũng gọi Dị Thục Chướng. [X. luận Đại tì Bà Sa Q. 115.; luận Câu xá Q. 17.; Câu xá luận quang kí Q. 17.; Câu xá luận bảo sớ Q. 17.; Câu xá luận tụng sớ Q. 17.].