Di Luân

《彝倫》 yí lún

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có hai nghĩa. (1) Lý thường, đạo thường. Như trong tác phẩm Tự Tri Lục (), phần Di Luân (), của Cố Viêm Võ (, 1613-1682) nhà Thanh, có định nghĩa rằng: “Di Luân giả, thiên địa chi thường đạo (, Di Luân là đạo thường của trời đất).” (2) Chỉ luân thường đạo lý. Như trong Tông Thống Biên Niên (, Tục Tạng Kinh Vol. 86, No. 1600) quyển 1 có câu: “Minh Đạo Đức dĩ tự Di Luân, hành nhân ngĩa nhi chánh phong tục (, sáng Đạo Đức để tỏ luân thường, hành nhân nghĩa để sửa phong tục).”