Dâm Thuỵ
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
(1912 - 1977) Vị Danh Tăng Trung Quốc thời hiện đại, người Phú bình, tỉnh Thiểm tây, họ Mạnh, tên Bá khiêm, còn có tên là Điền dưỡng dân. Sư xuất thân từ dòng dõi thư hương (nhà có học thức). Thủa nhỏ sư theo Nho học và từng học Đại học Thanh hoa tại Bắc kinh. Trong thời gian Trung Quốc kháng chiến chống Nhật bản xâm lược, sư giảng dạy tư tưởng Nho gia tại Đại học Tây bắc và Thập tam kinh ở hội Khổng giáo tại Tây an. Năm 1949, sư dời ra Hồng kông. Năm 1954, sư được mời giảng dạy môn Triết học Nho gia ở Đại học Á tế á tại Nhật bản. Đồng thời, sư vào nghiên cứu ở Đại học Đông dương. Năm 1959, sư đậu Thạc sĩ văn học với luận án Tư mã thiên đích sử kí bút pháp và được Chính phủ Nhật bản khen thưởng. Năm 1961, sư đậu Tiến sĩ qua luận án Đại Thừa Khởi Tín Luận Như Lai Tạng Duyên Khởi chi nghiên cứu. Sư từng tiếp nhận nghi thức Quán đính của viện Truyền Pháp thuộc tông Chân Ngôn Nhật bản; sư thiết lập Tinh Xá Đàm thụy ở Tokyo để giảng kinh hoằng pháp, hướng dẫn Hoa kiều học Phật. Năm 1977, sư tịch, thọ 66 tuổi. Sư để lại các tác phẩm: Đại Thừa Khởi Tín Luận xu yếu; Tỉ giảo triết học, Duy Thức Luận v.v...