Dã Mã

《野馬》 yě mǎ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: marìci. Hán dịch: Dương diệm (giợn nắng), Diệm (viêm). Gọi đủ là Dã Mã tuyền. Một Hiện Tượng hư ảo (mirage) thường thấy trong sa mạc hoặc giữa nơi đồng không mông quạnh.Tức là những bóng dáng của giợn nắng hoặc bụi trần hiện ra ở đằng xa, trông giống như rừng cây, suối nước, nhưng khi đến gần thì không có. Vì thế nên biết Dã Mã là tướng giả, không có thực thể. Nó được dùng để ví dụ các Pháp Không có tự tính, Như Huyễn. Luận Đại trí độ quyển 6 (Đại 25, 102 thượng), nói: Tất cả các hành Như Huyễn, lừa dối trẻ con, thuộc về Nhân Duyên, không được Tự Tại, không dừng trụ lâu. Cho nên nói Bồ Tát biết các pháp Như Huyễn, như giợn nắng. Giợn nắng do ánh mặt trời và gió thổi bụi bay trong đồng hoang thấy như Dã Mã, người không trí mới thấy, bảo đó là nước.[X. luận Thành thực Q. 12. phẩm Diệt pháp tâm; luận Đại trí độ Q. 31.; Đại Nhật Kinh Sớ Q. 3.]