Cùng Sinh Tử Uẩn

《窮生死蘊》 qióng shēng sǐ yùn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một trong ba uẩn do Hóa Địa Bộ Tiểu Thừa thành lập. Là uẩn căn bản Lưu Chuyển tương tục không hề gián đoạn cho mãi đến khi dứt Sinh Tử được Kim Cương Dụ Định. Uẩn này là ý thức nhỏ nhiệm ngoài sáu thức và được coi là chủ thể của sự Sinh Tử Luân hồi trong Thế Giới Mê Vọng - nó cùng với uẩn một niệm trong một Sát Na Sinh Diệt và uẩn sống trong một kì của một đời liên tục, gọi chung là ba uẩn. Vì các bộ phái Tiểu Thừa đều chỉ nói sáu thức, nhưng sáu thức có lúc dứt hẳn Không Sinh khởi, không thể lấy đó làm Bản Chất của sự sống chết tương tục, cho nên mới lập riêng một loại thức hằng Chuyển Biến không dứt, đó tức là Căn Bản Thức của Đại Chúng Bộ, Hữu Phần Thức của Thuyết Giả BộCùng Sinh Tử Uẩn của Hóa Địa Bộ vậy. Tông Duy Thức Đại Thừa thì cho uẩn này chính là thức A lại da, nhưng do mật ý của các bộ phái mà có những tên khác nhau. [X. Nhiếp Đại Thừa Luận bản Q.thượng - Nhiếp Đại Thừa Luận Thích Q. 2. (Vô tính) - luận Thành Duy Thức Q. 3. - Thành Duy Thức Luận Thuật Kí Q. 4. phần đầu].