Cộng Phát Bồ Đề Tâm Thụ Kí

《共發菩提心授記》 gòng fā pú tí xīn shòu jì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một trong bốn thứ Thụ Kí. Tức là Bồ Tát vì hóa độ Chúng Sinh, cùng với Chúng Sinh cùng phát tâm Bồ Đề, thề nguyền cùng thành Chính Giác mà mong được Phật Thụ kí. [X. luận Bồ Đề tư lương Q. 3.]. (xt. Thụ Kí).