Chung Thiên

《終天》 zhōng tiān

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: suốt đời, lâu dài. Trong bài thơ Bệnh Trung Khốc Kim Loan Tử () của Bạch Cư Dị (, 772-846) nhà Đường có câu rằng: “Mạc ngôn tam lí địa, thử biệt thị Chung Thiên (, chớ Bảo Xa ba dặm, chia tay này suốt đời).” Hay trong bài Thuật Ai () của Phương Văn () nhà Thanh cũng có câu: “Thử hận bão Chung Thiên, ai ngâm hà thời tất (, hận này ôm suốt đời, buồn ngâm bao giờ nguôi).” Ngoài ra, trong Ai Vĩnh Thệ Văn () của Phan Nhạc () nhà Tấn cũng có đoạn rằng: “Kim nại hà hề nhất cử, mạc Chung Thiên hề bất phản (, nay làm sao chừ cử động, xa mãi mãi chừ không đáp).” Câu “phụ khí Thung Đình, mạc bão Chung Thiên chi thống (椿)” có nghĩa là cha lành đã qua đời rồi, làm sao ôm nỗi đau mất mác trọn suốt đời.