Chứng Chơn

《証眞》 zhèng zhēn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Shōshin, ?-?: Học Tăng của Thiên Thai Tông thuộc Phái Chánh Thống, sống vào khoảng cuối thời Bình An và đầu thời Liêm Thương, húy là Chứng Chơn (), con của vị Trưởng Quan Kami vùng Tuấn Hà (駿, Suruga) là Đằng Nguyên Thuyết Định (). Ông là người đầu tiên phê phán tư tưởng Bản Giác của Thiên Thai Tông Nhật Bản. Ban đầu ông theo Long Huệ (), Vĩnh Biện () học giáo lý Thiên Thai; rồi chuyên tâm đọc Đại Tạng Kinh ở Bảo Xứ Viện (), cho nên tương truyền ông chẳng hề hay biết gì về cuộc loạn tranh giữa hai dòng họ Nguyên (, Minamoto) và Bình (, Taira). Sau đó, ông thiết lập hội thuyết giảng ở Hoa Vương Viện () và cống hiến tất cả cho trước thuật ở Bảo Địa Phòng (). Đến năm 1186, ông đến nghe giảng về giáo Nghĩa Tịnh Độ của Nguyên Không (, Genkū, tức Pháp Nhiên [, Hōnen]) ở Thắng Lâm Viện () vùng Đại Nguyên (, Ōhara), Sơn Thành (, Yamashiro) và tương truyền ông có thọ Viên Đốn Giới tại đây. Cho nên, ông đã từng giao du với Pháp Nhiên, người có khuynh hướng phê phán tư tưởng Bản Giác từ lập trường của Tịnh Độ Niệm Phật. Năm 1204, ông Khuyến Thỉnh Từ Viên (, Jien), vị Thiên Thai Tọa Chủ lúc bấy giờ, phục hưng lại truyền thống An Cư. Trước tác của ông để lại rất nhiều Như Pháp Hoa Tam Đại Bộ Tư Ký () 30 quyển, Niết Bàn Luận Sớ Nghĩa Sao () 4 quyển, Trí Độ Luận Tư Ký () 2 quyển, Kim Phê Luận Tư Ký () 1 quyển, v.v.