Chư Tạng Thuần Tạp Cụ Đức Môn
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Một trong mười Cổ Huyền Môn của tông Hoa nghiêm. Tông Hoa nghiêm dùng mười cửa huyền để giải thích rõ ý nghĩa sâu xa của Pháp Giới Duyên Khởi, mười huyền do đại sư Trí Nghiễm chùa Chí tướng lập là mười huyền cũ (cổ), do đại sư Hiền thủ Pháp Tạng lập là mười huyền mới. Chư Tạng Thuần Tạp Cụ Đức Môn, có nghĩa là đem hết thảy pháp nhiếp vào một pháp, là thuần - trong một pháp có đầy đủ hết thảy pháp, là tạp - thuần, tạp không ngăn ngại nhau, là cụ đức. Chẳng hạn như Thí (một trong sáu độ), hết thảy muôn hạnh đều bao nhiếp trong môn Thí, đây là thuần - một môn Thí này có đầy đủ hết thảy muôn hạnh của các độ, là tạp - nhưng thuần, tạp không trở ngại nhau, môn thí và muôn hạnh đều Dung Thông cộng tồn, đó là cụ đức. Trong mười huyền mới, ngài Hiền thủ đổi lại môn này gọi là Quảng Hiệp Tự Tại Vô Ngại Môn. Về Nguyên Nhân thay đổi thì, cứ theo Hoa Nghiêm Kinh tùy sớ diễn nghĩa sao quyển 10 chép (Đại 36, 75 trung) là: Quảng hiệp Tự Tại môn, nghĩa rộng dung phổ biến, giống như trong phép quán Pháp Giới, mà tên gọi hơi khác thôi. Môn mới này do Hiền thủ lập để thay cho Chư Tạng Thuần Tạp Cụ Đức Môn trong mười huyền của Chí tướng, ý rằng một hạnh là thuần, muôn hạnh là tạp, tức là nghĩa Sự Sự Vô Ngại - một lí tức là thuần, muôn hạnh là tạp, thì tức là Sự Lí vô ngại, sợ rằng có thể lẫn với Sự Lí vô ngại, cho nên phải đổi. [X. Hoa Nghiêm Ngũ Giáo Chương Q. 4. - Hoa Nghiêm Kinh Thám Huyền Kí Q. 1.]. (xt. Thập Huyền Môn).