Chí Hạnh

《至行》 zhì xíng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: phẩm hạnh tuyệt vời, trác tuyệt, đạt đến tột cùng. Như trong Chu Xung Truyện () của Tấn Thư () có đoạn: “Thiếu hữu Chí Hạnh, nhàn tĩnh quả dục, hiếu học nhi bần, thường dĩ canh nghệ vi sự (, lúc nhỏ đã có phẩm hạnh tốt, thích thanh vắng, ít ham muốn, hiếu học mà nghèo, thường lấy nghề canh nông mà sống).” Hay như trong Trầm Khải Truyện () của Nam Sử () cũng có câu rằng: “Khải tự Xử Mặc, ấu thanh tĩnh hữu chí hành (, Trầm Khải có tên chữ là Xử Mặc, lúc nhỏ có phẩm hạnh tốt, thích thanh tĩnh).” Câu “Chí Hạnh đa đoan ()” có nghĩa là phẩm hạnh tuyệt vời có nhiều cách, đầu mối khác nhau.