Chánh Quả

《正果》 zhèng guǒ

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có hai nghĩa khác nhau: (1) Chỉ cho sự chứng ngộ nhờ tu tập đúng chánh pháp; còn gọi Chứng Quả (). Sở dĩ gọi là Chánh Quả, vì đó là quả nhờ học Phật Chứng Đắc được; khác với Ngoại Đạo tu luyện mù lòa, sai lầm. (2) Đặc biệt chỉ cho thân của hữu tình, là Quả Báo chánh thể cảm đắc nhờ Nghiệp Nhân Quá Khứ; còn gọi là chánh báo (). Như trong Lăng Nghiêm Kinh Yếu Giải (, Tục Tạng Kinh Vol. 11, No. 270) quyển 2 có câu: “Chúng Sanh nghiệp chủng thành tụ, hành nhân bất thành Chánh Quả, giai do bất tri nhị bổn thác loạn tu tập (, Chúng Sanh giống nghiệp Tích Tụ, người Hành Trì không thành Chánh Quả, đều vì chẳng biết hai gốc rễ tu tập thác loạn).” Hay như trong Sa Di Luật Nghi Yếu Lược Thuật Nghĩa (, Tục Tạng Kinh Vol. 60, No. 1119) lại có câu: “Dĩ thành Chánh Quả viết Thánh, linh siêu vạn vật viết nhân, mô phạm hậu học viết sư, Lục Hòa thanh tịnh viết Tăng (, đã thành Chánh Quả gọi là Thánh, linh ứng vượt qua vạn vật gọi là người, làm mô phạm cho Học Đồ đi sau gọi là thầy, sống Lục Hòa thanh tịnh gọi là Tăng).”