Chánh Pháp Tự

《正法寺》 zhèng fǎ sì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Shōhō-ji: ngôi danh sát của Tào Động Tông, hiện tọa lạc tại Ōshū-shi (), Iwate-ken (); hiệu là Đại Mai Niêm Hoa Sơn Viên Thông Chánh Pháp Tự (), tượng thờ chính là Như Ý Luân Quan Âm. Người khai sáng ngôi chùa này là Vô Để Lương Thiều (), một trong 25 Đệ Tử nổi tiếng của Nga Sơn Thiệu Thạc (), vị Tổ đời thứ 2 của Tổng Trì Tự (, Sōji-ji) ở vùng Hạc Kiến (, Tsurumi). Ngôi chùa được sáng lập vào năm 1348. Thiền Sư cảm mộng có con gấu hiện ra, từ đó Phát Nguyện lập nên nơi đây một ngôi chùa. Nơi đây là lãnh địa của hai vị lãnh chúa Hắc Thạch () và Trường Bộ (), ông được sự sùng tín của Hắc Thạch Chánh Đoan () và Trường Bộ Thanh Trường (), nên dựng lên nơi đây ngôi Già Lam, và trở thành ngôi danh sát nổi tiếng nhất ở địa phương Áo Vũ (). Vào năm 1350, Vĩnh Bình Tự (, Eihei-ji)Tổng Trì Tự được Sùng Quang Thiền Hoàng (, Sukō Tennō, tại vị 1348-1351) công nhận tư cách của hai ngôi Đại Bản Sơn của Tào Động Tông; đến năm 1441, chùa lại được Hậu Hoa Viên Thiên Hoàng (, Gohanazono Tennō, tại vị 1428-1464) ban tặng cho hiệu là Tứ Tử Xuất Thế Đạo Tràng (). Từ đó trở về sau, nó trở thành ngôi chùa bổn sơn trung tâm của Phái Vô Để () ở hai châu Áo Châu () và Vũ Châu (). Tất cả những tăng lữ của phái này trong đời phải một lần nhập sơn tu hành tại chùa này, và chùa có đến khoảng hơn 1000 ngôi chùa con trực thuộc. Chùa rất Trang Nghiêm tráng lệ, nhưng do bị hỏa tai, nên kiến trúc ngày xưa còn sót lại chỉ có Sơn Môn mà thôi. Chánh Điện, Khai Sơn Đường, Lầu Chuông, Nhà Kho, v.v., tất cả gồm 16 kiến trúc thì được xây dựng lại gần đây thôi. Đại Chánh Điện, Tăng Đường là hai kiến trúc rất to lớn, hùng vĩ. Hiện chùa vẫn còn có 78 ngôi tự viện con trực thuộc, và nơi đây là chốn tu hành chuyên môn, nên chư tăng thường xuyên tập trung về tu tập. Chùa hiện còn lưu lại rất nhiều bảo vật.