Chân Tính

《真性》 zhēn xìng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Bản tính chân thực không Hư Không biến. Là tâm thể mà người ta ai ai cũng có sẵn. Phật giáo cho rằng, Chân Tính của Chúng SinhChân Tính của Phật, Bồ Tát, vốn không phải hai, không phải khác. [X. kinh Lăng nghiêm Q. 1.].