Chân Thường

《真常》 zhēn cháng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

I. Chân Thường là pháp chân thực thuờng trụ Như Lai chứng được. Kinh Lăng nghiêm quyển 4 (Đại 19, 121 trung), nói: Thế Tôn đã diệt sạch hết thảy các vọng, chỉ còn lại diệu Chân Thường.
II. Chân Thường chỉ cảnh Niết Bàn Chân Không thường tịch của Như Lai.