Càn Tượng

《乾象》 qián xiàng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: chỉ cho Hiện Tượng trên trời, xưa kia người ta thường lấy những hiện tương biến đổi của trời đất để tiên đoán tốt xấu liên quan đến con người; đây cũng là thuật ngữ chỉ cho trời. Như trong tác phẩm Song Phó Mộng () tập 2 của Quan Hán Khanh (, khoảng 1220-1300) nhà Nguyên có câu: “Tảo thần chiêm Dịch lý, dạ hậu quán Càn Tượng (, sáng sớm bói quẻ Dịch, đêm về xem cảnh trời).” Hay trong Nhan Thị Gia Huấn (), phần Quy Tâm (), của Nhan Chi Suy (, 531-591) nhà Bắc Tề, cũng có câu: “Càn Tượng chi đại, liệt tinh chi khõa (, trời cao rộng lớn, các sao lại nhiều).”