Càn Nguyên

《乾元》 qián yuán

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có mấy nghĩa. (1) Hình dung đức lớn của Thiên tử. Như trong Dịch Kinh (), quẻ thứ nhất Càn Vi Thiên () có lời Thoán () rằng: “Đại tai Càn Nguyên, vạn vật tư thỉ, nãi thống thiên (, lớn thay Càn Nguyên, muôn vật nhờ nó mà bắt đầu nảy nở, nên cai quản cả trời).” Khổng Dĩnh Đạt (, 574-648) nhà Đường giải thích rằng: “Càn thị quái danh, Nguyên thị Càn đức chi thủ (, Càn là tên quẻ, Nguyên là đứng đầu trong các đức của Càn).” Chu Hy (, 1130-1200) nhà Nam Tống cho biết thêm rằng: “Càn Nguyên, thiên đức chi đại thỉ (, Càn Nguyên là khởi đầu cho đức lớn của trời).” Từ đó trở về sau, Càn Nguyên được dùng để hình dung cho đức độ to lớn của Thiên tử. (2) Chỉ cho Trời. Như trong Trần Thư (), chương Cao Tổ Kỷ Thượng () có câu: “Đại tai Càn Nguyên, tư nhật nguyệt dĩ trinh quán; chí tai Khôn Nguyên, bằng sơn xuyên dĩ tải vật (, lớn thay Càn Nguyên, lấy trinh quán [đạo lý chánh đại] để giúp đỡ trời trăng; lấy việc nâng đỡ muôn vật để nương tựa núi sông).” Hay trong bài Thái Giai Lục Phù Phú () của thi nhân Tiền Khởi (, 710-782) nhà Đường cũng có câu: “Ký xuất một dĩ hậu quân đức, hựu huỳnh hoàng dĩ lệ Càn Nguyên (, từng ẩn hiện để trông đợi đức của vua, lại tỏa sáng để làm đẹp Càn Nguyên [Trời]).” (3) Chỉ cho đế vương. Như trong Tấn Thư (), phần Hiếu Võ Định Hoàng Hậu () của Hậu Kỷ Truyện Hạ () có câu: “Đức phối Càn Nguyên, cung thừa tông miếu, huy âm lục cung, mẫu nghi thiên hạ (, đức hợp đế vương, nối dõi tông miếu, tiếng tốt sáu cung, mẫu nghi thiên hạ).” Hay trong bài thơ Môn Nhân Trần Thiên Thu Đẳng Sơ Lai Thảo Đường Vấn Học Thị Chư Tử () của Khang Hữu Vi (, 1858-1927) cũng có câu: “Quần long vô thủ thùy tri cát, tự hữu Càn Nguyên Đại Thống trường (, nhóm rồng đầu chẳng ai biết tốt, tự có đế vương thống lãnh lâu).” (4) Chỉ cho nguyên khí, đại khí, hơi thở. Như trong bài thơ Cô Trúc Quân Chi Nhị Tử () của Quách Mạt Nhược (, 1892-1978) có câu: “Ngã phủ ngưỡng tại thiên địa chi gian hô hấp Càn Nguyên, tạo hóa đích tinh thần tại hung trung phún dũng (, ta cúi xuống ngẩng lên giữa trời đất hô hấp nguyên khí, tinh thần của tạo hóa ở trong lồng ngực tuôn trào ra).”