Căn Bản Chính Hành Luận
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: Mùlàcàra, gồm 12 chương. Thánh Điển xưa nhất của phái Không y thuộc Kì na giáo ở Ấn Độ. Sách được hoàn thành khoảng sau thế kỉ I đến trước thế kỉ V tây lịch. Nhà chú thích Vasunandin (khoảng thế kỉ XII đến XIII) cho rằng Tác Giả sách này là Vaỉỉakera, và ông đặt các chương là: - Hai mươi tám thứ Đạo Đức căn bản (Phạm: Mùla-guịa), - Nói sơ qua về sự buông bỏ (Phạm: Saíksepa-pratyàkhyàna), - Chính hạnh Xuất Gia (Phạm: Samàcàra), - Năm thứ chính hạnh (Phạm: Paĩcàcàra), - Vật cho (thí vật) trong sạch (Phạm: Piịđa- zudhi), - Mười hai thứ suy nghĩ tìm hiểu (Phạm: Dvàdazànuprekwa), - Cốt tủy của giáo pháp (Phạm: Samayasàra), - Giới đức (Phạm: Zìla-guịa) v.v... Nhưng có học giả cho rằng:
1. Nội dung sách này nhiều chỗ lập đi lập lại, hơn nữa, có thu tập luận điểm của các Tông Phái khác, cho nên Vaỉỉakera chỉ là người biên soạn chứ không phải người sáng tác.
2. Còn có sách khác mang cùng tên và nội dung cũng tương tự được ấn hành dưới tên Kundakunda, cho nên Căn Bản Chính Hành Luận có lẽ đã do người đời sau sửa đổi lại Kundakunda mà thành.
1. Nội dung sách này nhiều chỗ lập đi lập lại, hơn nữa, có thu tập luận điểm của các Tông Phái khác, cho nên Vaỉỉakera chỉ là người biên soạn chứ không phải người sáng tác.
2. Còn có sách khác mang cùng tên và nội dung cũng tương tự được ấn hành dưới tên Kundakunda, cho nên Căn Bản Chính Hành Luận có lẽ đã do người đời sau sửa đổi lại Kundakunda mà thành.