Bố Lộ Sa Bố La
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: Puruwapura. Kinh đô của nước Kiện đà la ở bắc Ấn Độ, nay là thị trấn Bạch Hạ ngõa (Peshàwar) ở mạn tây bắc. Trong truyện Cao Tăng Pháp Hiển, Bố Lộ Sa Bố La được gọi là Phất lâu sa quốc, dịch ý là nước Trượng phu. Thuở xưa, nước này nổi tiếng ở đời là nhờ có chiếc bát của đức Phật, tòa tháp lớn của vua Ca nị sắc ca và cây Ti bát la. Vào thời Đông Tấn, khi ngài Pháp Hiển đến nước này gặp lúc Phật giáo đang thịnh, có hơn bảy trăm vị tăng giữ gìn chiếc bát của Phật, Đại Tháp của vua Ca nị sắc ca cao hơn 40 trượng, tháp miếu nguy nga tráng lệ, đất nước phồn vinh. Nhưng đến Đại tướng Mãn Hiền đời Đường, khi ngài Huyền Trang đến Ấn Độ, thì nơi này đã trở thành cảnh tượng hoang phế. [X. Đại Đường Tây Vực Kí Q. 2.].