Bộ Hành Độc Giác

《部行獨覺》 bù xíng dú jué

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Vị Duyên Giác cùng tu hành với số đông người nhưng chỉ một mình mình giác ngộ Chứng Quả. Đối lại với Lân Giác Dụ Độc Giác. Là một trong hai loại Độc giác. Độc giác, cũng dịch là Duyên Giác. Cứ theo luận Câu xá quyển 12 và Câu xá luận quang kí quyển 12 nói, thì những người thuộc ba quả Dự lưu, Nhất lai, Bất hoàn trong Thanh Văn Thừa, cho đến người Lợi Căn nhất trong Tứ Thiện Căn (Noãn, Đính, Nhẫn, Thế Đệ Nhất Pháp), lúc sắp Chứng Quả A La Hán thứ tư, tạm rời bỏ giáo pháp của Phật, nhóm hợp một số đông người cùng tu, nhưng chỉ một mình quán xét, một mình tư duy, hoặc quán Ngoại Duyên như hoa bay lá rụng, hoặc quán lí 12 Nhân Duyên mà chứng ngộ Đắc Quả, gọi là Bộ Hành Độc Giác. Vì tụ họp một số đông người cùng tu hành ở một chỗ, tổ chức thành đảng bộ, nên gọi là Bộ hành. Lại vì không thầy chỉ dạy mà một mình tự ngộ Chứng Quả, nên gọi là Độc giác. Trái lại, vị Duyên Giác ở một mình một chỗ để chứng ngộ Đắc Quả, thì gọi là Lân dác dụ độc giác. (xt. Lân Giác Dụ Độc Giác).