Biệt Thỉnh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Mời riêng. Nghĩa là người Tại Gia thỉnh riêng một vị tăng nào đó nhận sự cúng dường. Còn mời riêng bốn người trở lên trong chúng tăng, thì gọi là Biệt Thỉnh chúng thực. Khi tiếp nhận lời mời cúng dường trai phạn của người Tại Gia, phải theo thứ tự tuổi hạ của chư tăng mà phó trai (đây gọi là Tăng Thứ thỉnh, khác với Biệt Thỉnh) mới đúng phép, vì Thế Giới luật cấm nghiêm ngặt việc nhận Biệt Thỉnh, vị ti khưu nào nhận thì phạm tội Ba Dật Đề. Bởi lẽ, lợi dưỡng cúng dường thức ăn thuộc về tăng 10 phương, nếu nhận Biệt Thỉnh tức là lấy vật của tăng 10 phương, cho nên ngăn cấm. Kinh Tỉ khưu Ứng Cúng pháp hành và kinh Cư Sĩ thỉnh tăng Phúc Điền cũng có nói, nhận Biệt Thỉnh lui mất một quả, hai quả, ba quả, bốn quả. [X. kinh Tăng nhất a hàm Q. 45.; kinh Phạm võng Q.hạ; kinh Đại Bát Niết Bàn (bản Bắc) Q. 11. phẩm Thánh hạnh; luật Thập tụng Q. 48.; luật Ma Ha Tăng Kì Q. 20.; Phạm Võng Kinh Bồ Tát Giới Bản Sớ Q. 3.].